Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Con ngwoi tw do ...thanh cong UNDP!--> Click here Reply

1 - 5 of 57 First | < Prev | Next > | Last

hello Full Post View | List View

Đầu trời có sao chiều sao sớm Đầu núi kia có ở hai người Dù đi cùng trời, dù đi khắp núi Trời chỉ có ... chỉ có sao

Đấu tranh... April 16, 2009

Đất nước do tập hợp nhân dân xây dựng nên, với cách tổ chức xây dựng hạnh phúc và cách phát triển con người cho từng người dân, tôn trọng các Nước khác.

Đất nước gắn với: độc lập - tự do, giữ quyền lợi chính đáng của dân tộc mình, môi trường hòa bình Thế giới và không bị đe dọa.

Mọi người dân sống trong Đất nước phải có trách nhiệm đấu tranh xây dựng và giữ gìn những giá trị đó khi bị xâm hại hay khi cách tổ chức không đúng tiến bộ.

Sự nghiệp đấu tranh thoát khỏi áp bức, giữ quyền lợi của Đất nước, tôn trọng các dân tộc...là giữ 'giá trị' cho mọi người dân, cho mọi thế hệ trước sau. Tùy nền 'văn hóa - con người' của từng dân tộc với cách tự lực và cách ứng xử với các dân tộc khác mà sự nghiệp đấu tranh đó mức thành công (mức đồng lòng kiểu cách đấu tranh như thế nào, người giỏi có được cử ra và đề ra chiến lược đúng không...).

Nhân dân các dân tộc trên Thế giới đấu tranh vì nền hòa bình chung, vì cùng hưởng sự văn minh thì cũng phải đấu tranh và xây dựng cách tổ chức phát triển xã hội ở từng Đất nước cho mỗi con người được phát triển đúng, sống hòa bình với các dân tộc khác (nền dân chủ, văn hóa...cho mọi Đất nước).

Khi trong cuộc đấu tranh mỗi người trong từng đội ngũ là vì tổ chức nhóm của mình mà gánh vác chia sẻ cho nhau, đồng cam cộng khổ...đó là phẩm giá sống cùng việc vì nhau. Mỗi người dân có nỗi đau khi không đấu tranh đúng giữ giá trị cho các dân tộc. Nỗi đau đó là do yếu kém tập hợp của dân tộc khi không chọn đúng người giỏi, là do tiến bộ nhân loài lúc có những kém mà nảy sinh 'nhóm riêng' tranh dành sai với các dân tộc khác...

Mỗi chúng ta hãy nhận thức tốt 'độc lập - tự do - hạnh phúc' của mọi người dân trên Thế giới!

Lê Thanh Đức - mình là con người sống tự do - chuyên nghiên cứu cho chương trình Phát triển Liên hợp quốc (UNDP).

Tags: dautranh
Thursday April 16, 2009 - 10:34pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Bạn 5 châu 4 bể March 01, 2009
UNDP

Song Ngư

( bạn 5 châu 4 bể )

Mênh mông góc bể khép trông xuây

Chỉ lối thâu dòng gánh dốc đầy

Sóng giục xa khơi trời mới ló

Vào thềm gõ cửa nhận quanh vây

Kề so lúc dậy vươn đầu dẫn

Lấp lánh vàng sao kiệu xế mây

Dấu ấn bình sinh bao thú tỏ

Từng qua gắn với những phương xây

Bình chú: đảo Song Ngư ( nơi Cửa Hội ) sóng vỗ; có sóng vào gặp cửa sông Lam dịu quanh thành vòng; lúc biển dậy Song Ngư như 2 dẫn đầu ngọn sóng; có lúc nắng vàng Song Ngư như kiệu đang xế mây.

Qua đó trình bày 32 điểm: hòa hiếu mọi người - đâu cũng là nhà - 'tâm' tự do thăng hoa giữa đời ( thống nhất bạn - ký hiệu TN ).

1- Lưu vực ( vùng ): Xác định để hoạt động chính trong vùng đó, để phù hợp trình độ lao động cuộc sống, đủ công sức thời gian thể hiện qua đó xây dựng nên TN và duy trì phát triển. Mở đầu phải xác định 'lưu vực' rồi trình độ mở ra.

2- Đủ bàn cờ ( kiểu ): TN là bố trí gây dựng cho đủ được những 'có' ( những 'điểm' bàn cờ: người - sự việc...): Xác định lưu vực, công sức từng sự việc, những nơi người sự việc gì, phát triển sự việc như thế nào...1 điểm bàn cờ A có thể chỉ là 1 người A nhưng cũng có thể là 1 sự việc Z bao trùm cũng gọi Z điểm bàn cờ ( năm 1 lần tới tham gia thi đấu giải với mọi người vùng Z...). Xác định 'cần' để công sức gây dựng ( thơ hay câu lạc bộ thơ đó...). Chiếm lĩnh 'điểm': thầy giỏi nhất nơi đó...Trong bàn cờ là bình đẳng cùng chinh phục xây dựng ( ta cũng là 1 điểm trong TN đó ). Bàn cờ để chủ động được ( 1 điểm bàn cờ là 'người một nơi' đang bận sự việc khác thì ta 'với' điểm khác...). Đủ bàn cờ để đánh được: không phải chiều sai một người để dành người đó trong TN mà ta luôn có 'điểm' đúng phát huy, được hưởng ứng tương trợ sự việc...Dùng bàn cờ để ôm được hết thiên hạ: nơi đó có tôi lo, nơi kia có người khác cùng TN lo,...điểm này lĩnh vực này phát triển, điểm kia có lĩnh vực khác...Giỏi bố trí 'bàn cờ' ( đủ đại diện lĩnh vực, đủ người, phù hợp phát triển...) và giỏi dùng 'trận' điểm bàn cờ tài cao ( mức từng điểm phát triển, tác động tổng thể, tương trợ chung...) mới phát triển phong phú rực rỡ được. Đủ 'bàn cờ' là khó ( có khi không cần phô số đông...) chỉ cần thể hiện được và đạt sự thống nhất với mọi người. Giỏi đủ bàn cờ và giỏi trận. Bố trí bàn cờ và duy trì được là đã có TN rồi, kiểu bàn cờ kém thì khó hình thành TN. Phải trình độ đưa được những 'yếu tố gì để xác định đúng của 1 điểm bàn cờ''mọi' ( điểm bàn cờ là gồm những điểm kế hoạch mục đích thực hiện, còn 'mọi' là mình ngoài kế hoạch mục đích vạch ra để thực hiện kết quả thì 'mọi sự đều bình đẳng': kế hoạch định kỳ tới quan tâm giúp người A nhưng cũng sẵn sàng tấm lòng như thế với mọi người gặp cần...). Dùng biện pháp 'lấy' 'lọc' đủ yếu tố điểm bàn cờ còn lại thì 'phản ứng có tính giáo dục' hoặc 'để tự do' ( một người B có những yếu tố gì đúng TN thì lấy, còn những điểm mà sai thì phản ứng giáo dục giúp tiến bộ hoặc có những điểm khác không sai nhưng không hợp trong TN thì để tự do phát triển những điểm đó ). Cũng có thể 'thiên thời địa lợi nhân hòa' mà ta chỉ lo đạt những quan điểm đúng ( hay ) thực thi sục sôi đạt rực rỡ thì cũng tự mọi người theo thành TN mà không phải lo bàn cờ.

Chẳng hạn những yếu tố điểm bàn cờ H là: đáp lễ, cùng tương trợ một công việc, cùng tổ chức một thú vui...

3- Ba chàng lính ngự lâm:

- Có lúc vài người cùng chung lưng đấu cật với nhau đi hoạt động sục sôi sứ mạng và trong quá trình thực thi tầm mức hoạt động lớn mà gặp 'với' mọi người, có trình độ sự việc 'với' tình đúng xây dựng được TN ( 4 thầy giỏi về vùng quê nghèo ra sức cho học trò nơi đó điều kiện để học khó thi đậu đại học mà có TN với dân nơi đó...).

4- Quan điểm:

- TN là duy trì và thể hiện bằng quan điểm những sự việc ( phép lễ với nhau đạt phát triển...). Đưa được quan điểm thực thi để hình thành xây dựng TN ( câu lạc bộ tin học đó sinh viên ĐH bách khoa tham gia...). Những sự việc xây dựng quan điểm phấn đấu ( uống càfê rèn phong cách lịch sự...). Quan điểm đó luôn có người tương đồng ( chỉ do hoạt động - bàn cờ kém mà chưa có...). TN phản đối có tính giáo dục để nhận nhóm. TN ta mọi người phát triển bằng hoàn thiện mà không chỉ bỏ tiền ra cho ( có TN nâng trình độ lao động làm ra...). Có những tập hợp quan điểm cách thực thi phát triển mà có những kiểu TN khác nhau ( phong trào sinh viên 1 trường chất lượng cao, câu lạc bộ thơ, xây dựng thanh niên vùng đó anh em một nhà...). Có thể sự việc quan điểm cốt lõi: mình chỉ lo bạn trai thì cũng được bạn gái bởi khi phù hợp đúng bạn trai là có bạn gái mến xử sự...Xây dựng danh nổi bật bảo vệ tuyệt đối một quan điểm là cũng phần TN như: giữ chữ tín dù mọi hoàn cảnh...khi đó để códanh đó cũng là sự phấn đấu rèn luyện bản thân và khi tầm mức hoạt động sự việc mà lớn nổi bật danh thì TN cũng nổi bật. Một hay vài quan điểm chủ đạo cũng nên TN ( chẳng hạn: hay làm việc nghĩa hiệp cưu mang người khác...).

TN quan điểm và thực thi rõ thì mức nổi bật TN.

5- Hoàn thiện nhóm:

TN để từng cá nhân - xã hội phát triển phong phú rực rỡ hơn. Cá nhân trong TN để hoàn thiện mình ( cùng gánh vác sự việc, phát triển tâm lý, thi thố...).

6- Bảo đảm:

- Bản thân 'có' như thế nào với xã hội - mức độ bền vững ( đức- tính cách hình thành: mức trung thực, tâm....Trình độ: mức sự việc chắc chắn sẽ giải quyết được...). Người khác có thể dựa mức nào ( niềm tin...), không bị xu hướng leo xấu mà phải ngày càng tốt ( tình luôn giữ được trong trắng...). TN nhóm đó có những đặc điểm gì.

7- Bắc cầu ( nhân rộng ):

TN là luôn xu hướng mở ( tích lũy nhận vào,...). Qua hoạt động luôn có được cái hay mới, qua người khác luôn có được người khác. Không ngừng nâng cao tầm mức để 'đáp' được quy luật của TN là ngày càng tự lớn ( đạt quan điểm hay sẽ luôn có người tìm tới, sự việc ngày càng phong phú...). Giữ được xứng trong TN. Giao thoa từng TN với nhau.

8- Đáp ( độ phức tạp ):

- TN là phải đáp lại được những sự việc trong quá trình hoạt động duy trì phát triển ( cách giải quyết sự việc, ứng xử...). Độ phức tạp liên hệ nhiều sự việc ( mức ôm được nhiều sự việc...) qua đó cũng cần phát triển trình độ bản thân và bản thân cũng được tương trợ phát triển. TN và cá nhân trong đó càng trình độ thì càng phát triển tốt ( nâng tầm mức ). Tránh bị lo lệch sai một sự việc quá dẫn tới không dùng 'trận' TN giỏi được.

9- Rèn:

TN qua hoạt động phát triển đó để rèn luyện phấn đấu bản thân gánh vác xã hội ( thể hiện cho nhau, xây dựng tình cảm tốt, học hỏi...).

10- Tự nhiên được:

Đạt giảm ràng buộc sai, tự do đúng dưới trời đất. Cá tính trội trình độ sự việc trôi chảy để khi nào cũng thoải mãi hăng hái sự việc ( tự nhiên lúc nào cũng cười ha hả được...). Chủ động liên quan được sự việc, năng nổ ( bởi có trình độ, tâm lý mạnh, cái hay mở được, cái kém 'bó' được...). 'Cái tôi' hòa trong mọi người 4 bể 1 nhà đều là anh em, ra đời sự việc đều như hoa phấn chấn ( bon chen làm gì cứ cao thượng lên...).

11- Đẳng cấp:

Khả năng trình độ 'bản thân - xã hội' nơi mà xây nên từng kiểu TN ( sinh viên A dẫn đầu phát triển tập hợp phong trào trường đó liên kết được sinh viên cùng, tay vua cờ đi khuấy động lối sống lãng tử nuôi thi đua sống động trẻ thơ, thương gia liên kết nhà sản xuất...). Từng mức tình có được - từng mức sự việc phát triển có được với độ liên kết có mức TN ( đưa TN lên: tính giáo dục, gánh vác, phong phú...). Khi đạt 'cái tôi' hòa là không còn đẳng cấp.

12- Thể hiện:

TN qua đó thể hiện sự phát triển ( thi thố bản thân, phát triển đạo đức: ứng xử tốt với nhau...). TN là gây dựng nơi trổ tài ( 4 thầy đi lo trò giỏi...). Tỏ cá nhân qua sự việc TN: đi uống cà fê tỏ bạn bè, thầy giỏi học sinh ham học nhiều...Đủ hiện diện sự việc trong TN để đủ thể hiện: tham gia thi giải để tài năng...

13- Dựa ( chứa được ):

TN là 'nuôi' được khách quan phát triển trình độ từng cá nhân, phấn đấu của nhóm. Tương trợ được trong TN ( hưởng ứng, giúp đỡ, tiết kiệm cho nhau...). Cho người khác khoảng biến thiên hoạt động. Người khác được tự do hơn khi 'với' ( tự tin, bày vẽ...kiểu ưa không bị phản biện đối lập sai - trình độ phản ứng giáo dục 'dung' được ).

14- Chinh phục:

TN là mọi người cùng phấn đấu thể hiện tài năng, đạt mức 'với'. Những phương pháp dùng:

+ Cách so: thi thố để nhận được người cùng ( hiểu biết hơn, không tham gia câu lạc bộ thơ nhưng mỗi năm góp bài thơ hay...).

+ Cách bù: tiền ít nhưng tình cảm sẵn sàng...

+ Cách 1 lần ( rất quan trọng ): có sự việc - nơi định kỳ 1 khoảng thời gian mới gặp ( hoặc vùng xa khó ) thì lúc 'được cùng' gắng đạt chuẩn tốt sự việc và mình gắng gặp ai 'dù ở đâu - như thế nào' cũng gắng đối xử tốt với họ ( lịch sự, tôn trọng...). Nếu trình độ phải nhiều lần mới đạt sự việc thì sức ôm công việc không rộng được. Gắng cho từng lần là sự phấn đấu.

+ Cách mũi nhọn: tính và tài gì trội...

+ Cách át: cứ đưa được sự việc tốt mà không ảnh hưởng sự việc kém ( người khác ghen tỵ cứ không bị ảnh hưởng do có tính giáo dục, do người khác tự nhận thức...). Nhưng phải tôn trọng 'đỉnh- nền' ( không dồn lấy hết vào bản thân một cách sai...).

+ Bị hạ: chẳng hạn bị leo chinh phục người yêu mà giảm tình bạn với những bạn trai khác cũng đến - tỏ những sai để dành, thất bại sự việc...

+ Với mọi người đều được: bởi ta giỏi chỉ tồn tại cái hay ra...

+ Cho người khác khoảng hoạt động: 'người - sự việc' khác không phải mất công nhiều cho ta, người khác được vài lần châm chước thất hứa ( chỉ phản ứng có tính giáo dục, không bỏ ).

+ Làm nền: cùng sự việc tương đồng bất kỳ mà không sự việc gây phản biện kém của người khác ra mất tự tin ( ưa người giảm đòi hỏi, 'gần' cảm thấy được tự do...). Làm 'đỉnh', cuốn hút...

+ Cách dùng trận điểm, cách lao động tích luỹ, cách được mất...

Tự đạt mức TN bằng trình độ khả năng chi phối. Nhận đúng mức từng cá nhân, sự việc. Chinh phục giỏi là cân bằng cách sức được từng sự việc.

15- Chung - riêng:

Tôn trọng, nhận thức đúng 'cái chung - cái riêng' mới phát triển được. Trong nhóm phát triển có cá nhân phát triển ( không bị cào bằng, dành sai, níu, dựa sai, có 'từng' bứt phá 'vượt mức' nâng tầm TN, nâng phát triển cá nhân...), cá nhân phát triển phù hợp nhóm phát triển. Nhược điểm của TN nếu không có trình độ sẽ bị rơi kìm hãm kiểu: 'mức bạn cùng thì vui đùa bỡn cho thoải mãi, nhưng muốn vươn mức giáo sư thì vui đùa lại không được mà phải chững chạc' ( do đó phải giỏi để đạt đúng mức trong TN mà không bị níu, bị cào bằng...) hoặc muốn 'ngưu tầm ngưu' mà không ưa bị phản diện dẫn tới tự kìm hãm cá nhân và TN khó phát triển.

16- Lọc ( lấy được):

TN là biết bị xen những cái kém, bị che cái hay. Trình độ tách cái kém chế ngự được ( tinh tường hiểu biết, phản ứng có tính giáo dục...), phát huy cái tốt được ( đầu tư, làm nền...). Có những xu hướng phát triển xấu phải lái được ( chơi thái quá, tranh luận dần sang khó kiềm chế...). Có những sự việc mình cùng người khác mà do trình độ hành động họ và mình còn kém sẽ ảnh hưởng. Phải biết cách lấy ( không vơ đũa cả nắm ): đưa được 'cùng' sự việc tính tốt người khác ra...

TN là luôn công sức đấu tranh xây dựng 'lọc - lấy' mới nhận phát huy được trong 'nhóm' ( hoặc có cá nhân vào kiểu 'nhóm' rồi mới phát triển đạt, tránh chỉ đi chọn được người như thế...). Bên trong - bên ngoài sự việc mới rõ.

17- Khủng hoảng:

Cuộc sống gặp khủng hoảng có xu hướng giảm phấn đấu TN - giảm điều kiện cho TN, có xu thế khép kín kém mở ( người yêu bỏ bị bệ rạc tinh thần chỉ dựa an ủi TN mà giảm hăng hái sự việc...). Trình độ giải quyết sự việc, nhận thức, có tinh thần thép vượt qua ( tình dành vậy chân thực, tiêu chuẩn hai người không hợp dành cho nhau phải chấp nhận không bị lấn sang tình không còn chỉ còn muốn tỏ 'cái tôi' được yêu...).

18- Kế hoạch:

Có phương pháp, định kỳ, sắp xếp, dự định...phù hợp để công sức 'ôm' được đúng. Tránh dành một nơi sai, không đúng cho nơi khác và nơi đó bị cái chung sai kém điều kiện cái riêng. Có chủ định chinh phục mà không bị tâm lý thói quen tự gặp mà có 'với' hoặc do điều kiện công việc gần nhau, quen đó mà ngại nơi mới sự việc còn khó chứng tỏ...dẫn tới không có được 'kiểu bàn cờ' để phong phú ( bị thiếu, bị lệch 'sự việc - nơi' ). Đạt là chỉ còn phải kế hoạch tới từng điểm để cho công bằng ( mỗi 'điểm' đều phù hợp phát triển bản thân: có sách thì nơi nào cũng đọc được, lúc này bạn thể thao lúc khác bạn thú vui uống cà fê...).

19- 'Mầu sắc':

Cá nhân trình độ không bị khống chế chi phối. 'Dấu' chịu những chưa đủ sức thoát nhưng tỷ lệ với dấu 'phản pháo'. Không bị người khác dùng 'tồn tại mâu thuẫn sợ không đương được' để lấy theo. Không bị mưu mô mua chuộc, bị gây tỏ sai dẫn tới không công bằng được với mọi người. Không tỏ can đảm này nhưng lại bị dưới khác. Mức sự việc đề phòng bị mức 'gà' gây bị ( mức kê nặng ), giảm bị 'mức gà' bởi trình độ bản thân và 'đức' mình người khác không nỡ. Người hay bị bất ổn dễ bị người khác tác động gây tỏ sai, gây chệch ứng xử đúng, bị phá bị lợi dụng...( tỏ được sự việc một cách làm chủ được không bị kích động - phát triển sự việc một cách tự nhiên ít bị nô lệ của sự tác động xung quanh ). Can đảm chỉ theo chân lý lẽ phải. Trong 'nhóm' không dùng biện pháp 'mâu thuẫn' để dành, chỉ tới với nhau bằng cùng quan điểm sự việc phát triển. Dùng biện pháp can đảm rèn nghịch để giảm ràng buộc ( hát ngượng thì phải hát ...). Có biện pháp rèn can đảm bằng dùng sự việc khác lạ - bị khác lạ gây khách quan đánh giá - càng gánh mức nặng mà càng tự nhiên được...nhưng cách đó phải tôn trọng khách quan và nhận thức đúng sự việc đó có phát triển - chỉ khác lạ để phong phú cuộc sống ( mốt mới người khen chê này nọ, nhưng không kiểu quần bò rách thiếu tôn trọng khách quan...). Nếu khác lạ mà không tôn trọng khách quan thì chỉ được tự do 'tâm lý bản thân' mà không chinh phục được người khác theo, tương trợ...cao thủ mức lộ diện ( võ sư nhịn côn đồ ) nhưng ngang tài mà chí khí can đảm mới khó ( giữ 'nhân' chế ngự tận cùng bạo lực mà không bị leo bạo lực - không dao động, không bị khuất phục ). Có can đảm chịu trong ràng buộc ( ẩn chưa thể hiện bị xem thường để trội lúc, trong tổ chức...), có can đảm không trong ràng buộc ( nhận thức đột phá sự việc ra đúng...). Tỏ can đảm đúng mới cực khó - tuyệt vời can đảm là nhận thức hành động được theo bảo vệ chân lý lẽ phải mà tự chủ giữ được phương pháp phù hợp từng mức độ ( văn hóa nơi thanh lịch - đất học- văn nhân...thì xa nơi côn đồ ). Can đảm nhận đúng mức bản thân ( bị người yêu bỏ bởi tiêu chuẩn hai người kiểu chênh nhau thì không sao - tình ta chỉ dành vậy chân thực, mức ta chỉ vậy...). Can đảm không phô trương che dấu bản chất ( mà hình thức đúng ), tự lập. Can đảm mới tạo phong cách được ( tâm lý kém không tự nhiên được, sang trọng trong TN mà không phải phô leo vật chất...). Được TN tương trợ can đảm.

20 Tình:

TN là 'hình thành' ( với nhau ) mà có quan điểm thực thi sự việc phát triển không có luật riêng, nếu có luật lệ sẽ rơi tổ chức ngầm vi phạm ( TN thì người khác được tự rút lui, can đảm mức chủ chịu, đạt đạo với nhau, cá nhân đã hình thành - trưởng thành ở đó...). TN đó đạt phát triển của cá nhân và cá nhân tự chấp nhận quan điểm của TN khi cùng với nhau. Khi 'với' ( cùng ) phải biết lường 'cách vào' và xem kiểu phát triển những 'sự việc gì - như thế nào', lường kinh nghiệm về sau của những đã đó...

21- 'Tự lập' cực lớn - 'với' cực lớn:

TN là xu thế 'với' ( cùng ) cực lớn, cá nhân tự lập nhưng phải biết 'với'. Tính 'tự lập' đúng là kiểu: trong 'nhóm' đứng ra hát mọi người cùng nghe, tự mình tới nơi đó mà 'với' được mọi người nơi đó ( chào hỏi, thân thiện...) mà không phải chờ khi cả nhóm cùng tới - kiểu tôi tự một mình tới đâu cũng được nhưng tới đâu cũng là nhà được. Tự lập kiểu mũi nhọn mở ra ( tiên phong dẫn...). Tự lập bằng thực thi được sự việc nhưng 'với' khi cùng sự việc ( cùng đi chung một đường xích lại gần nhau...).

22- 'Đỉnh - nền':

Xã hội có đỉnh và nền. Khách quan ( người... ) vừa vươn phát triển xứng 'đỉnh' vừa vun 'nền' cho khách quan phát triển.

Làm nền: sự kiện hay xã hội ( đốt pháo hoa...), hưởng ứng thưởng thức ( cổ vũ trận thể thao cho cầu thủ vươn....)...

Đỉnh: phấn đấu thi thố đạt ( giỏi nhất...), xây dựng có 'đỉnh' ( được bầu...)...

Cá nhân trong xã hội vừa sẽ đạt 'đỉnh' vừa 'nền': một học sinh đạt giỏi nhất được học sinh trường đó tôn vinh, học sinh đó tham gia lĩnh vực khác là trận bóng thì cổ vũ cho cầu thủ...

TN phải có quan điểm nhận đúng mức 'đỉnh - nền' mới phát triển. Có từng mức 'đỉnh - nền'. TN có đủ 'lượng' cho 'đỉnh - nền' thì phát triển phong phú rực rỡ.

23- Lợi thế:

Có điều kiện thì dễ thực thi TN ( việc tầm mức hoạt động đây đó, trình độ lao động vật chất cho nhóm, đỡ phải lo bản thân...). Tính cách và tài năng giải quyết phát triển sự việc trội thì dễ 'mở'. Cá nhân và TN gắng tăng lợi thế. Trình độ hơn thì chủ động hơn ( giảm bị lệ thuộc...).

24- Mức:

TN là biết duy trì 'từng' bằng mức đúng ( người đó chỉ cần mình bảo đảm không cần vật chất, câu lạc bộ thơ chỉ cần năm góp một bài thơ hay...). Từng 'điểm' dành cách cho phù hợp, có trình độ. Mức tài năng hoạt động phát triển bản thân tới đúng mức với từng gặp mới phù hợp từng sự việc được và đủ sức ôm được. Đột phá: nhà tranh 'đời' cầu kiến...

Thất bại không nản ( khi bị đáp lại có vậy, mức chỉ mới xây được vậy...). Chấp nhận, tự tin, sẵn sàng với 'mức' đang có ( một người chỉ mới sẵn sàng giúp ít cho bản thân chưa giúp nhiều cũng được...) để mà xây dựng hơn. không hy vọng đạt TN phải như ý, mà mọi mức có được đều do trình độ công sức đang có nhận được vậy ( do ta xây được vậy, do từng người khác nhau ). Nhận đúng mức TN đang có, nhận đúng trong kiểu 'bàn cờ' có 'từng điểm' khác nhau.

25- Đưa được nhiều điểm cùng ra:

Trong sự việc đưa được nhiều điểm cùng ( quan điểm cùng...). Chẳng hạn: 2 nhóm thanh niên 2 môn thể thao 2 bên đưa được điểm cùng mời nước và thi đường kỹ thuật giỏi mà không tỏ va chạm, cùng ủng hộ đội thể thao nhà. Trình độ sự việc phát triển 'cái riêng' phù hợp 'cái chung'...

26- Một cá nhân:

Có chỉ cần hai người đạt với nhau phát triển cực lớn, cùng hợp đẩy nhau phát triển lên rực rỡ đạt tri kỷ.

27- 'Tình - sự việc' toả:

Có trình độ, quá trình phát triển có sự việc hoạt động và phát triển sự việc 'với' mọi người. Được 'với' ( cùng ) mọi người mà có tình. Có được sự việc với mọi người mà trong quá trình thực thi sự việc thể hiện tốt bản thân 'với', chứ chỉ tới tỏ tình cảm ( chuyện...) thì mức không cao ( qua sự việc mới tỏ và phát triển được ). Đạt sự việc hoặc tình hơn đó ( thương tắm cho trẻ nhỏ xóm, đạt vua cờ vùng đó...), tình sâu nghĩa nặng, có tình mến ( những đức tính: lịch sự, chân thành...). Đạt 'trội' toả ra mọi người ngưỡng mộ và sẽ phải 'mở'. Sắp xếp những sự việc sẽ thực thi ( đi ngao du, chơi thể thao, cùng đầu tư, thi thố hưởng ứng những 'đỉnh- nền'...) qua đó để cùng phát triển. Trình độ tạo ra nhiều sự việc phát triển tham gia thực thi thì rực rỡ bản thân và TN.

28- 'Cái đó' duy trì công sức đó:

Mỗi 'điểm' phải có công sức thời gian dành ( làm thơ đi ngao du, đi cà fê vừa tiền...). Nhận đúng có lao động phát triển và có trình độ thì hiệu quả hơn ( không chỉ trông chờ ỷ lại...). Đạt mức cao bằng công sức, thời cơ và trình độ. Có trình độ để thực hiện một sự việc này vừa không ảnh hưởng sự việc khác ( tránh mất công chinh phục bạn gái nhiều mà giảm có thời gian bạn trai, có những sự việc khác gây mến...). Không bị một sự việc gây lệch những sự việc khác khó có TN. Giá trị bản thân thì nhận thức phấn đấu đúng không bị điều chỉnh theo những muốn đạt sai phương pháp ( vì theo đuổi một người yêu mà phải chạy theo những 'tỏ' sai...).

29- Kiểu 'ngồi vào bàn chơi cờ chỉ còn thắng thua không cần tính' ( mà chỉ những 'đức tính sự việc' ):

Kiểu khi chơi cờ chỉ cần phải tỏ giỏi cờ với mọi người xem không cần phải dành tình cảm cho mọi người xung quanh mà chỉ lo tập trung đạo cờ: phong cách chơi, dứt kháot, táo bạo, cao xa...Dùng cách đó để khi chỉ cần hành động sự việc như thế nào là tập hợp được mọi người, sự việc ( và dành nhiều một lúc...).

30- Lưu vực ( vùng ) mở ra bằng lĩnh vực:

Trong 'lưu vực' quá trình hoạt động xây dựng gắn với lối sống mà có TN nhưng có vùng ít tới thì mở ra bằng 'lĩnh vực - đại diện' ( đạt nhất môn gì vùng đó định kỳ hàng năm quá trình đi thi đấu vùng khác mà thi thố chinh phục lần đó nơi vùng đó...).

31- Tồn tại với những 'khách quan' ( người - xã hội...):

Xây dựng TN là phải nhận thức được 'xã hội - con người' những nơi và thời đại để từ đó có dự định và phương pháp ( văn hoá, sở thích, lao động...).

32- 'Cái tôi' hoà:

TN là 'cái tôi' hòa trong mọi người. Khi đắc đạo là cũng 'cái tôi' đã hòa trong mọi người ( đạt tự do giảm ràng buộc bởi không phải đòi hỏi bản thân mà bản thân có trong mọi người...). Xây dựng phát triển cho mọi người mà tồn tại bản thân trong đó ( thầy chỉ lo vun vén cho học trò giỏi mà đời không quên thầy được...). Nhờ có TN mà hòa được 'cái tôi'. 'Tôi' hòa là đưa qua sự việc và tình để phát triển không phải đòi hỏi bản thân nhận được ( ứng xử lịch sự thói quen...). 'Tôi' hòa là mình cũng 'điểm bàn cờ' bình đẳng và nâng trình độ thì nâng mức chủ đạo. Bị tâm lý kiểu kém sắp xếp: hạnh phúc tự chờ nhận được mà không chủ động xây dựng nên...Có 'cái tôi' bền vững ít bị ảnh hưởng ( tâm lý mạnh, tự chủ...).

Ta có vật chất chỉ để vừa đủ dùng cho tương lai còn lại để được trong TN cả ( thầy chỉ lo cho học trò, học trò khó khăn thì mua sách cho...mà khi cần sự việc có học trò giúp không phải đi thuê ).

* Có người dùng TN để qua đó con đường tu đạo bản thân, nâng trình độ mức tự chủ...Có người giỏi được tương trợ tương lai lớn trong TN, dùng TN để phát triển.

* Có những người trội đi gánh vác xã hội thì có những người phấn đấu xây dựng TN.

* Nhân tài nên dùng con đường TN để mở ra. Xã hội văn minh TN phong phú phát triển.

Xã hội có TN thì từng cá nhân và xã hội phát triển rực rỡ. Giao thoa những TN có TN xã hội văn minh.

Tags: bạn5châu
Sunday March 1, 2009 - 10:27pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Sông Lam February 17, 2009

Ngao du ngắm cảnh sông Lam ...

Sông Lam


Đất hứng dàn thâu lái gió trời
Lưng so vượt đỉnh ngộ mây nơi
Lần phơi trải sự dòng đong thế *

Ngả tạc dâng đo lớp cuộn vơi **
Núi nhấc vòng trần đeo sánh cỡ
***
Sông rèn duỗi cội thả tầm khơi
****
Dương thời khắp chốn vần xuây bậc
Kết cuộc neo guồng sắp đặt đời *****

Bình chú:' * phơi sương nắng...tinh tú sự đời'; ' ** sông Lam ngả rộng thanh bình, sông ngả chỗ với núi dâng cuộn...'; ' *** núi xa xa vẽ đường chân trời nhiều dáng: cuộc đời những sâu đậm thú vị và có hướng...; ' **** đạt hay qua những, thả 'có' được tự nhiên...mà khơi gợi phát triển': '***** phần tạo nên với guồng ( Liên hợp Quốc, phương thức sản xuất, những giải thi Quốc tế giao lưu qua những đài tổ chức...)'.

Tags: songlam
Tuesday February 17, 2009 - 05:25pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Hoà bình Palestine và Israel December 31, 2008

Nhật ký ngày 31/12/2008 công việc tham gia làm cho chương trình phát triển Liên Hợp Quốc ( UNDP):

Nhân dân hai nước Palestine và Israel được sự bảo trợ Liên Hợp Quốc thành lập nhà nướcc Palestine độc lập, cứ phát triển kinh tế - văn hoá..giữa nhân dân hai nước.

Những vấn đề:
- Fatah đã đồng thuận phát triển cùng Liên Hợp Quốc và nhân loài ( kinh tế, văn hoá...).
- Hamas gắn phong trào ảnh hưởng phần với người dân Palestine ( có phần đại diện, có phần sai ). Những đã làm muốn gắn phần chi phối thành lập nhà nước Palestine.
Hamas tồn tại phần dựa vài nước, có lúc thành công cụ nước khác tham gia ( gián tiếp khi yếu không tự lập được...). Mâu thuẫn kìm hãm: Israel, Iran, Mỹ, Nga, Eu, các nước Ả Rập...

Liên Hợp quốc bảo trợ thành lập nhà nước Palestine với hai Đảng.
Chính sách phát triển không dựa riêng vài nước, các nước 'lớn - nhỏ' không được tranh dành lôi kéo ảnh hưởng riêng...Ngoại giao với mọi nước được lợi thế nhờ Liên Hợp Quốc tài trợ.
Nhân dân được hưởng kinh tế, văn hoá xã hội, khoa học...với nhân dân các nước.
Hamas được bảo trợ Liên Hợp Quốc ( bằng phương pháp ) để luôn tồn tại ( sợ tham gia không được bình đẳng, bị thu hẹp ) nhưng với cương lĩnh chứa văn minh, hoà bình Thế giới.
Trong nhà nước một số Bộ chỉ để duy trì guồng trôi chảy thì chia nhau giữ ( giữa hai Đảng ) theo tiêu chí người giữ địa vị được Liên Hợp quốc giúp đào tạo kiến thức tiến bộ nhất.
Một số Bộ đòi hỏi thi thố cách quản lý kinh tế xã hội ( khoa học sản xuất...) thì bầu chọn hai Đảng.
Cách thành lập chính phủ, Liên Hợp Quốc có phương pháp tốt với luôn tồn tại hai Đảng với đường lối phát triển Đất nước đúng tiến bộ nhân loài.
Có Liên Hợp quốc được tham gia giám sát thực thi bình đẳng hai Đảng khi thi thố bầu...an ninh trật tự tôn trọng nhau đúng pháp luật.
Mọi nước và Liên Hợp Quốc thông qua và bảo trợ.
Không nước nào được can thiệp, gây ảnh hưởng để thay đổi chính sách hoà bình đó. Vi phạm bị Liên Hợp Quốc lên án và cô lập.
Thời gian, Nhà nước Palestine đạt tiến bộ, hai Đảng với đưa lại phồn vinh, hạnh phúc mọi người dan Liên Hợp Quốc giảm dần trung gian.

Liên Hợp Quốc vì mọi nước tạo môi trường phát triển kinh tế văn hoá tốt ( phương thức sản xuất, giáo dục...). Đấu tranh các tôn giáo phát triển hướng ra sai với các tham vọng chính trị. Phát triển các tôn giáo phù hợp theo tiến bộ nhân loài.

Trong quá trính đi tới lộ trình đó:
Hamas bắn rôckét sang thì Israel được quyền đáp trả đúng lại ( theo cách tính mức độ 1 quả rốckét gây bất an, phá môi trường an ninh thời gian và nơi cuộc sống ) và phần đáp được hơi nhỉnh hơn với nơi 'những nhóm tổ chức' được quả rốc két đó ( phá trước bị thiệt hơn ).
Israel sẵn sàng dừng ngay tức khắc khi không kiểu bắn rốckét và để Hamas chọn theo hướng tiến bộ Liên Hợp Quốc đó.
Các giai đoạn qua, Hamas có thể chưa tin tưởng mà vẫn bắn rốckét tuỳ tỷ lệ niềm tin với Liên Hợp Quốc.

Wednesday December 31, 2008 - 01:50pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Ra đời đạt tính cách, trên cơ! December 29, 2008
Cách sống từng người mà có nhiều mức của vận động. Những vận động đó liên quan và có chi phối ở các 'nơi' ( tạo nên các 'lưu vực' là mức chứa trong đó: cách 'tôn' giám sát - đánh giá, tự do, bảo đảm con người, cùng đầu tư...). Tuỳ bối cảnh từng người đan xen như thế nào mà hình thành nên các 'lưu vực'. Có nhiều lĩnh vực, cách 'hình thành' ( 'hình thành' là cách phát triển sự việc, cách tổ chức, tập hợp...), 'đòi hỏi' ( là phong trào, thi thố, 'câu đố hay chờ người đối'...)...mà có nhiều 'lưu vực' xen và những 'bậc' theo văn minh. Từng người phải trình độ, cách làm chủ phát triển 'con người - xã hội' ...theo từng giai đoạn mà 'tham gia mở ra - chấp nhận xen nhiều mức' các 'lưu vực' ( có 'quan điểm' tìm nơi tương đồng, mức học sinh được học kế thừa và tìm tòi sáng tạo để không bị áp đặt...có quan hệ nơi làm, nơi xóm...). Có chú trọng 'tuỳ mọi trình độ mình' thì luôn có được phương pháp để 'hành động tích luỹ' đúng phù hợp từng nơi ( trường học nơi tiếp nhận đúng giáo dục, bạn bè, sinh hoạt văn hoá...mà dành đủ 'thời gian' đó, không nên dùng hết 'công sức' còn lại của cả ngày mà hổng cái khác ). Không những 'hưởng sai lao động có' mà tồn tại nơi chứa nhiều vi phạm, 'cá nhân - xã hội' bị những yếu tố chủ đạo của dành sai ( của nhóm - cá nhân ) chi phối. Người 'nhóm' giỏi thì biết tạo 'trận - tổng thể' để chủ động phát triển, tương trợ đúng, không bị lệ thuộc sai...( không bị 'dính' nơi 'cá nhân - nhóm' lợi dụng giám sát đánh giá để 'tôn' lẫn lộn mà gây ảnh hưởng chi phối; không bị những nơi xã hội 'hình thành' gì kém của quyền lợi - sinh hoạt văn hoá... mà ràng buộc những cá nhân sai ). Tạo được 'trận' tham gia các 'lưu vực' sẽ có chủ đạo của những yếu tố chính ra các 'lưu vực' ( mức học có mọi cách riêng để ra xã hội và tích luỹ riêng thành 'mức giỏi thợ lĩnh vực': chuyên viên ngân hàng giỏi..; tồn tại những xây dựng tri kỷ để chỉ cần mức tình cảm chia sẻ đó là đủ còn lại mọi thi thố với xã hội chấp nhận mọi cạnh tranh: khi 'bầu' đúng khác với khi bị phá nhau...); không bị lệch ( bị áp đặt...); không bị nghèo nàn ( nơi lao động không bị cuốn bản thân thành chỉ là 'cái máy' ...lấy hết các 'quyền phát triển con người'; không thành 'công cụ' của chỉ lao động tranh dành sai trong 'nhóm hẹp' đó...). Mức kiểu giữ được cố tâm việc làm ít bị ảnh hưởng ( kiểu 'đan sọt giữa chợ giáo đâm không biết' ) để tích luỹ mình cần yếu tố mặc mọi 'va' của sự vận động. Sự vươn lên hay để bảo đảm không gian sống bản thân mà có những va chạm của vận động bản thân mức đạt, mức lỡ đan xen sự việc gì ...dẫn tới được 'tôn' hay bị 'lỡ' với những thuận lợi khó khăn thì phải biết bó hẹp và mở ra các yếu tố ( mình đang học thông thạo lĩnh vực thì gắng tiếp cận những liên quan nhận thức lĩnh vực đó...mình cùng cạnh tranh quyền lợi thì 'cái tôi' biết cứ tự nhiên của phong phú tham gia nhiều lĩnh vực xã hội đừng bị 'dò xét' mà thiếu tự tin; nhìn nhận độ quan tâm của khác nhau 'từng người -chỗ xã hội' một số yếu tố cái mình bị lỡ, tỏ sai... mà tinh thần đừng tự bị đeo bám ).
Người sướng và thông suốt do định hình được các 'lưu vực' phù hợp ( chán thì tìm tòi, xem văn hoá thì mọi người đều ra chung được không phân biệt...), ít bị lẫn các sự việc ( lúc nghiêm túc lao động không xen lúc 'bỡn' sinh hoạt văn hoá...) tạo thành lối sống mạnh mẽ. Bị đan xen, sở trường và những cá nhân...mà con đường 'đỉnh - nền' kém chú trọng được những sự việc ( do sức khoẻ, ức chế - tự tin...mà khi tập võ không thăng ). 'Do ta đúng - họ đúng' chỉ vậy dẫn tới tồn tại hoàn cảnh át nhau ( vì chưa đạt đích, vì nhiều cách sự việc, khi 'bầu' tương đối..) thì phải tôn trọng đúng luật chơi.
Không đi vào lấy những 'lưu vực' sai gây cọc cạch ( nổi ngưỡng mộ hơn giáo sư cả những mức...) mà xây được đúng mức lưu vực từng lĩnh vực ( thể thao với quảng cáo - giải trí, khoa học Nobel với những sinh viên những nhà nghiên cứu, những 'dân trí'...) với 'công' cho sự phát triển xã hội ( văn hoá thể thao với tinh thần cuộc sống, khoa học với sáng tạo...).
Người giỏi thì chủ động tham gia ( và xây dựng ) được các 'lưu vực' không bị ( và biện pháp được ) các lưu vực 'đối lập' ( phần ) gây giảm ( mình cạnh tranh với nơi bị 'những yếu tố' trong nơi đó gây khó...), không bị những 'trên cơ' trong lưu vực lợi dụng chi phối ( nơi lưu vực phải tham gia qua có yếu tố gây khó hãy gắng 'tổng hợp' vượt...). Cách với cùng 'nơi' để tích lượng cạnh tranh gì khác...là gắn cùng nơi sinh hoạt ( phát triển giáo sư gần các khoa học hơn nhà kinh doanh gần vật chất dùng...). Việc 'hình thành' mà thường dễ bị bó trong lưu vực đó ( nhà khoa học mải mê mà ít cởi mở... ).
Xu hướng gắn phát triển chung ( sinh hoạt văn hoá...), mức cách đấu tranh ( dân chủ, bảo đảm, dân trí...), tham gia nơi hình thành ( đầu tư...)....thì có tính trách nhiệm - tự giác, không gây ảnh hưởng lộn xộn cho cá nhân - xã hội ( xã hội 'tắt đèn' các cá nhân dễ phá lung tung...). Các tiêu chí xã hội thực hiện nghiêm túc ( bảo đảm, công bằng, đánh giá, sửa sai...) thì xã hội ít bị lúc 'tắt đèn'.
Lúc lao động hiệu quả mục đích, lúc tới thể thao, tới đúng sinh hoạt tốt...phấn chấn các sự việc kế tiếp theo với những không gian và tinh thần ( khác với cả ngày nhàn rồi chỉ đến giờ chơi thể thao - những tính phát huy quá, những tính không...).
Những 'điểm' là vài bạn tốt dựa nhau, nơi vắng 4 người và ấm nước chè thú chơi ( không đánh bạc méo mó tâm lý; bạn có 'năng lực' nhưng bạn cờ bạc thua bởi cách đó không phù hợp say mê khẳng định con người bạn: không 'tập trung cao độ' theo tới cùng được, chỉ do tâm lý bị tác động cuốn và tham tiền, không được 'tôn' đúng... ) và đan xen những bộ tứ đó là phải có sinh hoạt văn hoá - xem ( chứ không bộ tứ nhốt vài người kiểu 'cờ bạc quên đời' ) là thoả mãn được phần lớn tinh thần con người ( về nghỉ ngơi...), công sức nhiều còn lại sẽ tập trung phấn đấu tốt mục đích chính. Biện pháp 'xem' là mỗi cá nhân phải đạt được bằng cách tự lập được đi tham gia các sinh hoạt văn hoá, các hoạt động xã hội ( không gian lớn trong nhiều người sẽ gặp vài người hợp...). Khi 'xem' mình làm 'nền' cho mọi hoạt động xã hội, có chứa phần 'nhận' được, có bày tỏ được các cảm xúc tinh thần - phù hợp nhiều thú giải trí vừa cách, hoà đồng - bình đẳng - tự tin giữa mọi người...mà lại không bị lệ thuộc những gì bản thân không muốn gắn sâu - những gì không định tỏ.
Làm chủ tham gia các sự việc do tìm hiểu, chuẩn bị, cách vào mà không bị 'đâm lao theo lao' hiệu quả thấp. Những mục đích phải tích đủ 'công sức' bỏ ra không nóng vội, nhận đúng 'thời cơ' may có để đỡ phần công sức...Mọi kiểu chinh phục có những kiểu 'lưu vực' riêng với 'đánh giá', giữ đúng để không bị tác động chi phối sai ( không bị dồn đạt sai tạo áp lực sai...). Có kế hoạch lao động bản thân điều chỉnh để không tham gia các thi thố của thú chơi không tạo ra thành quả nhưng tốn nhiều công sức ( xác định những thú chơi gì có 'đòi hỏi' chứng tỏ nhiều cấp độ giỏi, mức liên kết nhiều người...sẽ bị lôi cuốn ). Những lao động cuộc sống bản thân tạo được mục đích những giai đoạn, có được phương pháp tham gia dần 'cuộc' gắn tạo thành quả 'bản thân - xã hội', kiên trì - không nóng vội.
Học sinh đề ra mục đích các cấp học, từng môn...cho tới từng ngày với 'thời kháo biểu' được chọn đúng, được đánh giá, được thừa nhận đúng công sức cần - có được giúp đỡ lúc bị hổng theo được...còn lại tham gia sinh hoạt văn hoá, cách giáo dục có những mức thi thố, mức hình thành nhiều cấp độ liên quan với nhau với trình độ, cá tính say mê để tạo khoảng đúng phải hoàn thành ( ngày - tháng, phần - môn học, sự việc...) so với tuổi đang chơi đang ăn ngủ hợp nâng trình độ lao động dần...mà không bị say mê games, chơi bời sai ( lúc bị hổng là công sức cực lớn mới đưa lại đúng được 'xu hướng - khoảng' bởi: không theo được các 'phương pháp học - phấn đấu' gì kế tiếp hơn )...Chỉ cần theo được đơn giản vậy, có mức thành kiểu lao động cùng lúc xen chơi vậy là tuổi thơ trưởng thành được mà không bị hư - nếu chỉ gò một sự việc thì ra đời nhiều lúc bị bung, không hài hoà được tự lập ( tuổi thơ nghịch nhưng lúc hổng gì là cực lớn bù: bỏ học vài bữa là có thể cả môn toán học kỳ không theo được...; có games nhưng tham gia đó là chấp nhận bị quản lý hơn 'giờ chơi- giờ học' mà quản lý được chấp nhận theo đúng thì cũng trẻ lớn được, khác với học sinh ham học thành kiểu lao động trội thì được 'tự do' thời khoá biểu...phấn đấu người tài xã hội ). Cho tới tạo được lưu vực của một người của mục đích phấn đấu trội thành thạo lĩnh vực gì ( một người tin học phấn đấu viết được lập trình: biết nơi cần, tiếp xúc thông tin...).
Xã hội tốt tạo được đan xen nhiều mức độ phù hợp tham gia cho mọi cá nhân ( sự bảo đảm, sinh hoạt văn hoá đúng, cách tiếp cận, cách đòi hỏi...). Được 'tham gia' đúng, được 'đòi hỏi' đúng thì mục đích chung mới khát vọng hết mình cho sự phấn đấu ( cách tổ chức môn thể thao và gắn vì quần chúng tốt thì hết lòng cổ vũ...khác với thắng thua đội nhà không quan trọng lắm ).
Một học sinh 'không đạt xuất sắc sẽ mở ra cho xã hội' nhưng sau đạt ra sẽ 'làm chủ máy móc mức lao động mình cần', sống tốt với xã hội ...thì quãng đời học sinh đó chỉ cần được môi trường học mọi người phát triển ứng xử tốt với nhau, hiểu biết qua nền văn hoá nhân loại, những khoa học...với cách 'hình thành' của xã hội...với 'căn bản - đơn giản' có được học sẽ là những thú của nơi học với những thời khoá biểu đạt, những sinh hoạt văn hoá nuôi dưỡng tính ( mức theo được học là tạo sự việc bộc lộ những tính, những mức cần của lao động...) mà với chọn lọc cho nhiều nơi xã hội được do có 'hình thành' ( của tiến bộ xã hội ) được từng phong cách lao động, lối sống...( xã hội sẽ có nhiều dù chỉ là từng nghề đơn giản đó nhưng có mức gắn khác nhau: năng khiếu, 'đòi hỏi' cách phát triển...). Phần học sinh khác sẽ phấn đấu mũi các sự việc với khám phá sáng tạo cùng những trội cá tính ( đạt đỉnh cao nhà khoa học phần lớn nhờ mồ hôi cách lao động...). Cách gộp dần các yếu tố mà phong phú nhiều mức ( xã hội gộp dần lên những 'đơn giản' ).
Xác định được giai đoạn, so các yếu tố để đầu tư tích luỹ gì đạt mức các sự việc gắn với cuộc sống hiệu quả nhất.
Không an phận với mức lao động không có tích luỹ ( về trình độ - năng khiếu, áp dụng khoa học - máy móc...mà chỉ kiểu 'bốc vác' ) mở ra. Người giảm các thú vui để tích luỹ tay nghề và 'cách say mê lao động' để hơn nhiều người ( cũng thông minh, có năng khiếu như thế nhưng không có kế hoạch của phương pháp cho về sau, không biết cách chấp nhận những mức phải cùng đầu tư liên quan người khác theo từng giai đoạn...thì thua người khác ) và quan trọng nhất những công sức vận động gắn được nhiều và say mê lao động khác với người lao động gò bó, chỉ tìm say mê thú chơi ( nên dùng thời gian rỗi vào thú tìm tòi kiểu 'sưu tầm' cho tay nghề khác chỉ vì chơi )...
Có nhiều 'cuộc' sẽ phá tích luỹ ( tiết kiệm, đầu tư, mức thạo...) đúng bản thân, lấy đi thời gian và lao động tạo ra cho xã hội. Những thú vui và những cách thi thố, chứng tỏ mà mức dễ bị liên quan các cuộc chơi sai, các tranh dành sai ( bị lừa tỏ hướng kích động du côn, 'leo' cùng nơi vi phạm khi bầu...). Phải có kế hoạch các mục đích, cách 'tôn', đề ra lối sống sinh hoạt văn hoá...để gắng giữ được nhiều nhất.
Những phức tạp ( cấp độ...) lên hơn của phong phú xã hội mà không trình độ sẽ có những khó kiểm soát.
Khi bạn ra tự tập võ nơi công viên bạn sẽ dễ mắc nhược điểm: để ý nhiều người, thường 'tỏ phô' các đòn thế, không biến hoá giữa các thế một cách tự nhiên mạch lạc vì không chia được sức thời gian dài gián đoạn...nhưng bạn lại ít uể oải, bạn tự tin ít ngượng hơn khi nhiều lần...Bạn phải biết cách rèn lấy được lúc tập là: thể thao - sức khoẻ, đúng động tác, tự nhiên mạch lạc - tự do, lúc hư- lúc thực nhanh cuồn cuộn - chậm co lại...một cách siêu thoát. Từ đó đạt tính 'tự do và tự nhiên'. Những sự việc khác cuộc sống bạn cũng phải tìm ra các yếu tố chủ đạo và cách rèn phù hợp ( kiểu võ mà chỉ phô các đòn ra là 'tỏ' sai...). Người thợ say mê khoa học việc hơn là lọc lỏi makétting, chấp nhận các đầu tư cùng hưởng với trình độ tay nghề...
Giáo viên tích luỹ tiếp cận khám phá, cách đưa nhận với phương pháp phù hợp tiếp thu và cùng mở ra mức cao hơn ( 'kế thừa - hướng kế thừa' cao hơn, cùng khám phá ). Phần người thầy, phần người cùng hình thành, phần là người cùng đồng hành...chứ 'giáo dục' nhiều khi giáo viên bị 'cái tôi' chỉ đặt phần hết là người thầy.

Tổng hợp các yếu tố có được để 'suy luận cách phát triển sự việc' và 'quan điểm sự việc' tiến bộ dần bằng: kinh nghiệm, nhận biết tìm tòi, cách làm chủ...
Biết suy luận: giai đoạn tích luỹ có bước nhảy thành công được ( học sinh siêng học mà sướng khi thi đạt những,...). Quan điểm coi tiêu cực là nặng nề chỉ khi làm chủ được 'thợ' lao động bản thân với những nơi chinh phục cách thi thố, trách nhiệm với hình thành ( cơ cấu...). Phát triển lao động với đạt đáp ứng đòi hỏi xã hội đúng có chinh phục những thì ít phụ thuộc vật chất sai.
Những lối sống sôi động, trầm tính, lĩnh vực nghề, những năng khiếu...mà có nhiều kiểu sinh hoạt văn hoá, cách suy luận - quan điểm có được để hành động ( học vừa tìm tòi không bị hổng, không bị áp đặt, giáo sư vì gắn đóng góp không chỉ vì danh...).
Cách làm chủ những 'riêng - chung' xã hội, phát triển các lĩnh vực ...mà cách 'hình thành' ( phong phú những lối sống với 'riêng - chung' mà không trách sai, vươn làm chủ được không phụ thuộc sai...).
Chú trọng cách suy luận với mức đạt được, phù hợp tác động đòi hỏi hoàn cảnh 'cá nhân - xã hội' sẽ tạo bậc lên nữa 'suy luận - quan điểm' cách phấn đấu mức lên ( bởi khám phá ra cách trao đổi, cách thoả thuận hình thành những cần, cách trình độ bản thân vượt qua mức khó việc dần...). Với những phấn đấu sẽ chứa trong đó những tính tốt của 'hình thành', làm chủ ( đấu tranh, lao động, bảo đảm...). Sự 'suy luận - quan điểm' dẫn tới sự phấn đấu bị những lúc gián đoạn do mức độ chứa góp được cho xã hội đạt cho cá nhân, của sự không 'hình thành' được phương pháp lao động cao hơn nữa ( không thoả thuận cùng tối ưu được mức tham gia ), bị giới hạn nhu cầu dành thú vui sự việc khác, cách mở ra đương hạn chế mà trình độ so phức tạp dần khó đương.
Với 'nghề ( hay phương pháp lao động ) và lối sống' mà đảm đương cho xã hội hay là tạo phong cách lối sống cá nhân mức hay mà nổi trội những cá tính hay thành noi gương tạo thành đặc sắc các chinh phục, các hình thành...
Sự hài hoà cân đối nghề, lối sống sẽ chứa phong phú đặc sắc những tính tốt ( sự thi thố sẽ chỉ được một số tính nổi trội...). Nếu xã hội cách 'hình thành thi thố' và cá nhân 'quan điểm thi thố' chưa đúng thì nổi một số tính cách xấu ( theo 'phe' sai mà củng cố cho nhau...). Do không biết cách tỏ quan điểm giỏi dẫn tới khó chịu và phản ứng sai...
Sự phấn đấu bản thân con đường 'đỉnh - nền' ( xem bài 'hạnh phúc - con đường đỉnh nền' ) phát triển cho bản thân ( ít gặp nơi hình thành kém, điều chỉnh với kìm hãm...), sự trách nhiệm gắn với phát triển xã hội ( góp bằng văn hoá, hưởng ứng, khám phá...) thì ít bị dính tiêu cực của 'guồng xã hội - nơi', tâm trong sáng.
Không so được các yếu tố, không ý chí hành động theo được giai đoạn, không làm chủ được điều kiện sống 'lưu vực' giai đoạn đó thì không đổi mới được hướng tiến bộ ( cách công nhiều hơn những việc mới lên; không sắp xếp được lối sống hiện tại để có chuẩn bị sự việc mới do việc đang làm mức nhỏ nhưng là miếng cơm hàng ngày, trong khi chuẩn bị cho sự việc lớn hơn phải dừng lao động đó mà không có thu nhập ...).
Học sinh mức tự công sức khẳng định được: học thực và mức bằng cấp ( học thực dễ công sức đạt, mức bằng có phần do cách hình thành xã hội chia bậc ít và sát nhau - do tiêu cực xã hội ), có được phong cách lao động ( mới ra chấp nhận mình phải đầu tư mức lượng nhiều hơn người trước...), bậc đổi mới ( xác định nơi ra có chuỗi của những bậc lên khi mình tích luỹ thêm được tay nghề...) Mình bậc đổi mới đó mấy phần của: tay nghề, mấy phần của cách lao động, mấy phần của khám phá....
Những nhận thức các sự việc ( của bản thân ) có phần kiểu 'so' bằng trắc nghiệm với tiến bộ thời đại': các cách chọn của xã hội, triết học...để điều chỉnh ( do tiếp nhận bản thân 'trong hẹp' dẫn tới đưa ra hay mình ra khám phá mới, do những tác động ảnh hưởng bản thân điều chỉnh, bị chen sự việc không riêng được từng so xã hội ...để cách tác động kiểu IQ phần khám phá, kế thừa...). Luôn tự so các yếu tố với vận động chung. Chứ khách quan ngoài thì dễ nhìn nhận một số của cái chung còn trong cuộc thường do 'cái tôi để ý nhiều đòi hỏi bản thân' mà dễ sinh tính bảo thủ ( những lúc ở trong bị phiến diện ). Người trong 'cuộc' thì dễ nắm rõ và điều chỉnh riêng ( những lúc người ở trong mới rõ đầu đuôi ).
Mỗi giai đoạn phù hợp tích luỹ và mở ra có những cách làm chủ, cách phát huy cho rực rỡ:
Trẻ thơ đạt hoà đồng bạn bè, tiếp thu được kiến thức nâng dần, tìm hiểu dần thế giới cuộc sống, trang bị dần những hình thành cuộc sống những thú chơi gắn thiên nhiên, mọi người, khoa học...). Quan trọng những mức độ phù hợp khả năng được những không gian khuyến khích thể hiện đạt thuần thục hành vi và nhận thức điều chỉnh ( không bị kiểu cụ non, đạt rực rỡ của yêu quý bạn bè, lễ phép, thông thạo những được học và sinh hoạt...).
Thanh niên những sôi nổi cuộc sống tìm hiểu văn hoá mọi nơi, những tìm hiểu trang bị nghề, bước vào tìm hiểu đảm đương vượt qua các 'hình thành cuộc sống' ( cơ chế xã hội, giải quyết các sự việc, rực rỡ của chọn ra có nghề, chứa những hiểu biết văn hoá, có phong cách lao động, hiểu biết cách vào mở ra các sự việc - yêu phải cách vào công sức không nóng vội, có trải nghiệm mà có lối sống, cách vượt lên đường hoàng nhất so với những hạn chế xã hội...).
Với những quan điểm có, cách phấn đấu...mà tạo những kiểu 'thoả thuận đầu tư' nơi hiện tại để vươn qua các nơi mà có tôn trọng đúng và trách nhiệm đúng với những nơi đó ( 'tính xấu' là khi bần hàn tương trợ thì có nhau khi sang những 'có' thì giảm...) hay những yếu tố ( người sự việc gì ) phần qua đó cũng chỉ là gắng cho hiệu quả nhất bản thân ( tồn tại xấu tốt mọi nơi qua, sức đang kém bị ảnh hưởng nơi tổ chức kém...) mà nay vươn hơn sẽ không phụ thuộc những kém đó nữa.
Nhận thức những phương pháp có 'nhận đúng - đưa đúng' mà hành động...để cách phát triển trung thực ( các tính...) thì mọi người dễ nhìn nhận bản thân 'bảo đảm' có mức vậy ( những đạt, chưa đạt ) mà dám 'khẳng định' bản thân mức vậy, để mọi người nhìn nhận bản thân đang chỉ đạt mức vậy.
Từng giai đoạn qua 'quay lại học theo tổng thể' đã có mà cách học bởi những trải nghiệm ( đã có qua ) thì dễ sắp xếp phương pháp, biết những tích luỹ cho giai đoạn tiếp ( sinh viên kinh tế ra trường và những thực tế dẫn tới tự tìm thêm các kiến thức về marketing, về xã hội học...).
Phát triển thành mũi những sự việc sứ mạng để có ý chí đòi hỏi và được điều chỉnh phù hợp tính cách thành, có những cá tính gì mà gặp hoàn cảnh không bị thui chột ( kiểu thể thao tập cực lớn dẫn tới cực giỏi động tác; người đạt học sinh giỏi phải đạt lao động học...). Những mũi có tìm được cách khai phá ( hợp sở trường, đúng 'cách tôn - thi thố', tìm được 'đòi hỏi- thi thố', 'lượng' có dành tích lại....) thì sẽ cứ tự say mê đẩy cuộc luôn lớn ( 'hãng' lớn dần, học đậu ĐH tới giáo sư...).
Việc được đảm đương, được mức tự chủ, theo giai đoạn, chia phần các liên kết nhóm 'chi phối - tương trợ', những tỷ lệ yếu tố... mà phát triển mọi tính tốt ( khác với gánh vác sự việc sai chỉ củng cố theo nhóm dẫn tới tồn tại những tính kém ...).
Tích luỹ chuẩn bị của giai đoạn gì ( mức chuẩn bị sinh hoạt, mức vươn học nơi mới,...mức các 'cuộc' vào ) để không bị 'bí' theo xu hướng phát triển gây hư ( vào những cuộc có những đòi hỏi bước đầu, những sẽ đòi hỏi phải tạo ra theo lớn lên....).
Nhận thức về bản thân và nơi xã hội để tìm ra mục đích phấn đấu trong các giai đoạn, để tạo ra các cơ hội đạt ( tuổi trẻ tập thể thao bởi những động tác chỉ trẻ mới làm được, vào tìm hiểu về các nền văn hoá mới tạo ra cơ hội viết văn hay...). Giai đoạn phải xác định 'đúng- đủ' những mục đích phải đạt mới tạo tốt cho các yếu tố khác ( trước 28 tuổi lập gia đình thường làm giảm tính năng động thanh niên... sau tuổi đó chưa lập gia đình khó những ổn định cho sự việc khác...).
Giai đoạn có không gian bản thân mức trong đó cách làm chủ phù hợp mà có những đức tính ( của trẻ thơ, của người lớn qua đảm đương việc...). Phải vươn lên giai đoạn cao hơn để đổi mới không gian sống mà chứa những mục đích mới, điều chỉnh những mức đang có lên, tích lượng đã thạo chinh phục mà nâng cao hơn...để đòi hỏi hơn các tính, để linh hoạt hơn các tính trong phát triển sự việc...và để đạt mức cao nhất của thành đạt, mở ra chinh phục mọi người ngưỡng mộ.
Xác định những 'đủ', những công sức chưa đáp ứng đòi hỏi, những điều chỉnh phương pháp kinh nghiệm sau những chưa đúng mà cách phát triển cho tiến bộ hơn ( người gánh vác xã hội biết những lên 'át - kìm hãm', biết những sự việc đã qua chưa đáp ứng đúng công sức...). Mức nhận thức những khả năng chứa mà linh hoạt lúc 'với' ( người lấy 'quan điểm lao động tiêu dùng' không đúng sẽ dễ vi phạm...).
Những cơ chế và chọn lọc xã hội kém sẽ tạo có người vật chất sai, người thi thố chưa xứng mà người đó kìm hãm xã hội, kìm hãm người khác.
Được bầu lên vì đại diện 'quyền lợi những lớp người dân', không chỉ là đại diện các phe địa vị dẫn tới sự lũng đoạn, sụp đổ. Dẫn tới lợi dụng qua 'nhóm' ( tổ chức..) quyền lợi để tranh dành lẫn nhau, để tỏ tham vọng ( Thế giới những lúc một số 'cá nhân - nhóm nhỏ' lợi dụng được đại diện sai ở các nước mà tranh dành hạ thấp nhau theo kiểu mâu thuẫn 'cá nhân - nhóm' quyền lợi riêng...). Cách hình thành nơi nào xã hội kém sẽ tạo thành mức 'nhóm trên' liên hệ kém với sự tiến bộ 'xã hội - nhân loại' mà lại thành nơi đó để tỏ những sự 'phấn đấu - tham vọng cá nhân' hơn ( nhiều nước đôi khi những 'cá nhân - phần nhóm' những phấn đấu thi thố hơn người để được đại diện nhưng lại đưa xu hướng phát triển sai - tranh dành ). Phải đại diện được trực tiếp cho mọi quyền lợi, quan điểm đấu tranh xây dựng của nhân dân...Phải thể hiện được nền văn hoá và phương thức sản xuất ( nước- nhân loài ). Thể hiện được là thi thố chọn lọc ra đúng theo định kỳ.
Mức trình độ phát triển bản thân tìm được đáp mức đang 'đòi hỏi', cách phát triển hài hoà với mức nhận được của hình thành đó thì đúng phát huy ( can đảm đúng lúc người cần...kiểu chữ đẹp nhờ phần viết giấy đẹp).
Đổi mới dần của sửa những kém nơi đó phù hợp sự sửa được dần cùng người ( bị phản diện nổi bật quá với sự phát triển đó, phản diện cả những tốt - không chỉ xấu ). Công sức các tính cho phù hợp các sự việc cần ( mức chăm đòi hỏi một tính không quá thái phải tỏ 'tính giáo dục' nhiều với người kém không phát huy tính khác được - phần sức mình, phần xã hội và phần để chia ra...). Sự phấn đấu những khám phá cuộc sống ( thông tin - văn hoá...) dẫn tới những cách sự việc nhỏ.
Thẩm mỹ, hình thành, công đúng, giá trị phục vụ phát triển...để tạo rực rỡ, không bị 'thô' theo sự tiến bộ mà tăng tính 'văn hoá'... Chú trọng chi tiết chủ đạo của từng sự việc riêng ( khi làm diều phải cân đối và nhẹ chứ không theo cầm xem gần; sắp xếp và tìm thì phải cẩn trọng tuần tự...) mà từ đó các tính trôi chảy sự việc.
Xác định tự lập và cùng đầu tư hình thành để đạt tự do hạnh phúc bản thân và xã hội tốt, có phong cách lao động thạo nghề là những tự lập nhưng phải cùng 'trao đổi' xã hội như thế nào. Bản lĩnh mà kém khi gặp nơi hình thành kém sẽ là 'lồng' nhốt bản thân ( cách xã hội trình độ tiến bộ hình thành và tự lập riêng từng cá nhân mới đạt tự do hạnh phúc cá nhân và bảo đảm hiệu quả tối ưu xã hội ).
Cách tự lập: tạo được phong cách lao động - thạo nghề, được học hỏi nhiều 'lưu vực', nhận thức...
Cách hình thành: bảo đảm - thoả thuận, phân chia lợi nhuận theo đầu tư - tham gia, cơ cấu thi thố - chọn lọc, sắp xếp khoa học xã hội vận động...
Đan xen, nâng cấp độ của 'tự lập - hình thành' mà với 'tài năng cá nhân - trình độ xã hội' đang có để sự vận động 'cá nhân - xã hội' tích luỹ điều chỉnh ( khi bị gò bó học nhiều nhưng sẽ tự do sau của làm chủ những; cùng đầu tư hình thành mà phải từng các yếu tố cách thoả thuận...).
Đấu tranh tiêu cực thi chung thì đưa nơi phát triển xã hội cùng phương pháp ( có đưa ra để sẽ không tồn tại kém đó nữa, để tăng cạnh tranh sức lao động với các nước khác trong thoả thuận đầu tư được quyền lợi hơn... chứ không phải gây kém nghành và do bị những cá nhân ), đấu tranh riêng của cách quản lý một trường, cách phát triển một cá nhân...thì giữ cho được chỉ cùng quyền lợi với những học sinh, phụ huynh - ở lưu vực vùng đó và cơ cấu cấp quản lý giáo dục lên dần đó...mà đúng sai bình đẳng, đòi hỏi cần của chính nơi đó - cá nhân và mọi người nơi đó ). Xã hội không làm lẫn lộn khi xét một cá nhân đấu tranh gây khó sai cho họ ( khi một người có 2 mức tầm đấu tranh ). Cá nhân chấp nhận đấu tranh chung sẽ chịu nhiều nhiều tác động, nhiều kích động phản ứng, nhiều chung tác động tới cái riêng dẫn tới méo mó sai lệch cá nhân... tỉnh táo nhận đúng chừng mực 'những quan tâm một cách tôn trọng cái chung cái riêng'.
'Tự lập và hình thành' là bản thân phải xác định khi 'trên vai', khi lật, khi hợp tác khi đứng ra lớn lên, khi vào để nhận nhiều của đi trước...với tôn trọng sắp xếp đúng - đấu tranh sắp xếp sai. Không nhận thức đúng thì cá nhân trong xã hội chỉ cái lồng, bị guồng nuốt, phần nô lệ do bị phụ thuộc sai ( học áp đặt không sáng tạo...), những chỉ là công cụ do bị phát triển lệch ( lao động nuốt hết những phát triển con người, phục vụ cơ chế sai...hoặc thiếu tự sắp xếp khoa học - tự do sai...).
Cá nhân giỏi chứa nhiều yếu tố sự phát triển ( tư chất, tính tốt..), nắm được những khâu của hình thành ( tôn trọng, thoả thuận...), tạo có khoảng sự phát triển ( công sức sự việc có dao động mức đạt được do những ảnh hưởng xã hội, người khác được lần mức 'lỡ'... ). Không bị áp đặt những 'yếu tố' xung quanh do hoàn cảnh hay do kiểu cuộc đưa lại ( mình tiếp xúc với những người nào nhiều trong không gian giới hạn đó thuờng lặp sinh hoạt sự kiện mà ít đổi mới; mình 'có đạt' dễ những 'người với' tạo cùng xung quanh đưa nhiều 'tôn nịnh', lợi dụng...mà dẫn tới 'bị che' nhìn nhận khách quan kém ).
Sự vận động bản thân với những phương pháp gắng gần với cách vận động của xã hội ( thời gian nơi sinh hoạt văn hoá bản thân không phù hợp với xã hội, giờ mọi người nghỉ ngơi mình lại làm...).
Xã hội phải tạo cá nhân đúng ( các quyền con người, bảo đảm, phong phú...) và mối liên hệ cá nhân để 'hình thành' ( nhóm, tương trợ, quan điểm, cơ chế...). Bởi nhìn nhận đúng cá nhân sẽ những trôi chảy được và tối ưu xã hội ( những yếu tố để cá nhân tự phát triển tốt mà tiết kiệm cho xã hội khỏi phải công hình thành, mở ra khám phá, có những yếu tố sẽ 'cộng được đòi hỏi riêng' mà thành 'đòi hỏi chung mọi người'... ). Phong phú những mức và lĩnh vực phát triển các cá nhân mà sẽ tự tạo 'vòng' 'thi thố - bảo đảm' các cá nhân trong đó chứ không mất công 'hình thành' can thiệp ( đan xen văn hoá riêng đặc sắc từng...).

Chủ động đúng 'lưu vực', có quan điểm về sự việc và phù hợp vận động, nhận thức đúng chinh phục gánh vác sự việc gì ở đâu thì được 'nền' sự quan tâm mọi người sự việc đó ( phù hợp khách quan xung quanh: nơi đang quan tâm ca nhạc hay môn thể thao ...).
Nhận thức về con đường 'đỉnh - nền', sự thi thố hình thành để bản thân 'tôn' cho đúng ( phấn đấu đúng, hưởng ứng đúng...). 'Khép - mở' những sự việc và để tự nhiên được các sự việc còn lại: để nhận giám sát, những cùng đúng với xã hội ( khi khép không bỡn, khi mở chia sẻ; thi thố đúng...). Khi chinh phục sự việc gì là chịu nhiều tác động hơn khi đang tích luỹ ( cuộc thi được chọn ra giữa nhiều người...), tìm được lượng cho bản thân ( phá bị cô lập ), cách lao động khép được những sự việc lôi kéo thú vui mất tập trung, mở được những sự việc học hỏi. Khép mở đúng các sự việc là có phương pháp sự việc, giảm những ảnh hưởng sai...sắp xếp được khoa học các sự việc bản thân có biện pháp đương vượt qua đạt bằng những nguyên tắc, quan điểm, sự phấn đấu...tính toán nhận sự tương trợ lớn nhất và hạn chế nhỏ nhất bị tác động của xã hội ( có những lúc phải chịu thua một số điểm sinh hoạt cùng kiểu 'nhập gia tuỳ tục' mà lớn dần sửa ).
Có biện pháp 'cứ' của các sự việc chủ đạo: như tham gia sinh hoạt văn hoá, trình độ tay nghề hoàn thành việc, mở ra khám phá nhiều hướng phát triển sự việc tốt nhất...để không bị một số yếu tố chủ đạo của trong liên quan một số 'lưu vực' gây bó, thui chột ( có lao động gì cơ chế thi thố kém dẫn tới người ghen ghét dẫn tới những phát triển không tự nhiên...dễ ức chế không thoải mãi tinh thần ).
'Cá nhân - xã hội' với: trình độ văn hoá , phương thức sản xuất quan hệ phát triển kinh tế, cách hình thành xã hội, mối liên hệ cá nhân xã hội...mà cách 'tôn' đúng con người sự việc, cơ chế hình thành...
Giáo dục không cân đối hài hoà dẫn tới chen nhau của nhiều người, của an phận nhiều người, của cách nhìn nhận...mà gây méo mó các lĩnh vực ( cái thái quá, cái nghèo quá...), không sắp xếp đúng ( lẫn lộn...) dẫn tới 'tôn' sai, làm giàu mọi giá, cạnh tranh sai, 'lưu vực' này đi ngồi trên 'lưu vực' khác.. Sự thi thố hình thành ( sản xuất, sinh hoạt văn hoá, bảo đảm con người...) phần ít người phấn đấu đúng ( đạt lao động đúng, lối sống...) mà nhiều của kém cùng nhau đan xen các sự việc ( khó giữ vệ sinh chung, mức đấu tranh xã hội, quan tâm sự việc kiểu phô nổi, a dua theo đông...).
Mức vận động liên quan các sự việc mà chứa bản thân mức trong các lưu vực có các mức tôn đó ( sự việc lớn có những lưu vực lớn mở ra ).
Tầm mức quan tâm quan trọng với xã hội, mức gắn phát triển tốt nơi riêng mà mức chịu những 'tôn' đánh giá khác nhau.
Tạo được gắn tốt riêng vài: bạn học, nghề nơi sống, nơi sinh hoạt văn hoá...với tích luỹ học, lao động nghề, cùng gắn bó cuộc sống hàng ngày...tạo chỗ dựa thanh bình cuộc sống. Chung thì tích luỹ mũi những sự việc để chinh phục với xã hội, với những tôn...( có mức 'thợ' với quan trọng xã hội...).
Mức độ quan tâm của xã hội những giai đoạn phát triển định hướng xu hướng , cách sắp xếp mọi lĩnh vực xã hội...mà đặt ra mức độ các sự việc điều chỉnh hình thành các lưu vực. Cách phấn đấu từng người khác nhau mà có với những 'tôn' khác nhau ( người quản lý, người khám phá lĩnh vực...).
Giáo dục từng người mức 'nhận những và tự khám phá', quan tâm phù hợp sự việc phát triển từng lúc... Đầu tư của xã hội với lĩnh vực nhưng chưa quản lý đúng dẫn tới át sự việc khác, giảm xu hướng liên kết xã hội ( văn hoá thể thao ).
'Trình độ văn hoá xã hội - mọi người' với kinh tế mà hướng tác động được các hãng ( nhận thức đầu tư đúng gắn với thị trường chứng khoán bằng cạnh tranh chất lượng hãng khác mà nhìn nhận sản phẩm hãng đó, 'mức các hãng sợ mức trình độ dân trí' ...hãng mà cách 'makétting - tài trợ hiệu quả' tác động mức tin tuởng phát triển ).
Sự vận động không có nhiều những tính được gặp nhiều của trong xã hội mà thoả mãn 'cái tôi', tôn bản thân ( ít nhà khoa học bởi theo nghiên cứu phải giảm những thú...). Người 'trội' do giai đoạn giỏi, kìm nén, ý chí theo 'cái tôi', tương lai...'Cái tôi' mức theo được các giai đoạn tích luỹ giải quyết sự việc mới cho thành những đức tính ( giao tiếp tốt bởi không ích kỷ, học xong mới tranh giỏi được...). Không bị đưa 'cái tôi' cách ra sai để tự lệ thuộc vào 'người khác - yếu tố khác' ( người nổi tiếng mà 'cách vào phô yêu' bị từ chối...).
Muốn nổi lớn ( thần tượng...) nhưng những đơn giản xung quanh mức tôn nhỏ cũng phải thực hiện mà không đòi hỏi quan hệ sự việc nhỏ đó tôn lớn bản thân ( cùng làm nền hạnh phúc chung mọi người là tính thiện ).
Không bị theo sai 'thần tượng' để phấn đấu bởi những thành đạt riêng đó là gắn với những 'cuộc' của từng cá nhân ( cách con đường 'đỉnh nền'...) với phong cách đặc trưng ( nhà lãnh đạo Thế giới nổi: phần nhờ 'có' ban mà mọi người hay thích tỏ quan trọng được 'cùng', phần nhờ được đại diện vị trí mọi người trao...; ngôi sao văn hoá, nhà khoa học giải Nobel...). Khả năng mình theo mức những cuộc với trình độ riêng mình mà các đặc sắc riêng ( mức 'thần tượng' ) với mức yếu tố mũi ( đạt gì ) lên mà mức nổi dần ( được nâng dần ).
Không tạo 'lưu vực' cho khuyến khích những nơi vi phạm ( những tệ nạn...), gây lộn xộn...Chỉ lấy gần lao động tạo cho phát triển thể hiện tính giáo dục, mở hướng ngăn át... giảm dần những yếu tố liên quan ( sự việc gián tiếp gây hại môi trường...).
Một số tính đó tốt ( quan tâm,..) những người gần được đánh giá ( để nơi tồn tại ) nhưng tổng thể thì không do vi phạm nơi khác ( nơi lưu vực - hay những che dấu được... để đạt lợi bản thân ) rồi thoát khỏi hẳn được lưu vực đó. Xã hội tiến bộ liên hệ tốt lối sống mọi con người.
Trình độ sự 'hình thành' của xã hội mà cá nhân thường bị cuốn bị theo cách 'tôn- tỏ' và thường nghiêng cách vươn đó, bị hạn chế chính kiểu đó. Mức lấy của các kiểu nền dẫn tới những kiểu chinh phục tỏ giỏi bản thân, ứng xử tình cảm...Những hình thức sai ( phô ) với thực tế để dành 'tôn', dẫn tới thiếu trung thực, đáp với mọi người không tự nhiên phù hợp đưa nhận ( tự tạo bị 'giám sát', con đường 'đỉnh - nền' mình phấn đấu thiếu tự lập...).
Những phải biết cách đơn giản hay độ phức...mà theo giai đoạn ( tính phản ứng có giáo dục ngay, chuẩn bị thêm yếu tố, bó hẹp dần mở ra những, tạo hình thành chỗ dựa...biết bộc lộ mà điều chỉnh tình cảm dần...).
Nhận được những 'coi' ( không tôn trọng, đánh giá sai..) vì mâu thuẫn đối lập. Có biện pháp sự phát triển để gặp những coi thường bản thân điều chỉnh được theo hai hướng: phương pháp bản thân những chưa đạt ( do bản thân ) - tồn tại mâu thuẫn với đối lập sự việc đó ( do người khác ).
Làm đẹp vẻ mặt bằng cách: thấp nước sạch, rửa kem dưỡng da và dùng khăn sạch thẫm khô, giảm nhỏ nhất nặn, gương để nơi ánh sáng mờ...các thao tác làm đẹp theo quen giảm ít lần nhất phải soi để ý nhược điểm....Cách 'tôn' những phải biết phần phương pháp vậy ( tự thao tác giảm soi gương mà như những cuộc sống cứ theo đúng không phô để ý thái quá với mọi người...).
Monday December 29, 2008 - 08:16pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add hello to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 57 First | < Prev | Next > | Last